Thai giáo là gì? dạy con từ 0 tuổi

Thai giáo là gì? dạy con từ 0 tuổi
5 (100%) 2 votes

Thai giáo, nghĩa là nuôi dạy con từ khi còn là bào thai. Công việc này được tiến hành đồng thời cả hai mặt: thê chấttinh thần.

Thai giáo là quá trình giáo dục với các biện pháp tống hợp được bắt đầu từ khi chuẩn bị mang thai, điều chỉnh hoàn cảnh môi trường trong và ngoài cơ thể người mẹ, tiến hành dạy dỗ và giáo dục thai nhi một cách chủ động, tích cực, giúp thai nhi phát triển toàn diện và đầy đủ cả thể chất và tinh thần, trí tuệ và nhân cách.

Có nhiều kiểu thai giáo: thai giáo bằng âm nhạc, thai giáo bằng ngôn ngử, thai giáo bằng xoa bóp, thai giáo bằng chế độ ăn uống, thai giáo bằng cách tạo môi trường tốt… Nhưng tổng hợp lại, chúng tôi thống nhất có hai phưoiig pháp thai giáo: thai giáo trực tiếp và thai giáo gián tiếp.

Thai giáo trực tiếp là tiến hành các biện pháp giáo dục sớm cho thai nhi. Dạy thai nhi thông qua các bài tập tác động đến 5 giác quan của cả mẹ và bé(xem bài Kỹ năng thai giáo trực tiếp).

Thai giáo gián tiếp là việc chăm sóc bà mẹ mang thai về mặt dinh dưỡng, tinh thần, tránh những kích thích không tốt cho mẹ và bé (xcm các bài Kỹ nồng thai giáo gián tiếp).

Thai giáo là biểu hiện tình cảm giữa các thế hệ, là bản năng tự nhiên gắn liền với khát khao làm cha làm mẹ, là sự thể hiện tình cảm với con. Ai cũng từng được thai giáo nhưng khác nhau mức độ, cách thức. Người thầy vĩ đại nhất của chúng ta chính là MẸ: “Phúc đức tại mẫu”. Xã hội tiến bộ hay suy thoái nhờ chính vào các bà mẹ. chín tháng mười ngày nên tảng của đứa con do các bà mẹ cưu mang là nền tảng của xã hội tốt hay xấu sau này.

HIỆU QUẢ CỦA THAI GIÁO

Lợi ích của Thai giáo:

Tôí đẹp cho con
Gắn bó gia đình
Tu dưỡng được mình
Lọi nhà, ích nước

Nhà giáo Nguyền Viết Hùng đã đúc kết 4 lợi ích của Thai giáo thành một bài thơ như trên. Thòi kỳ ưong bụng mẹ (tiên thiên) quan trọng gấp nhiều lần sau khi sinh (hậu thiên), là cơ may số một, là thời gian vàng đê bà mẹ giúp con nên người sau này.

Mọi lời nói trong tầm tai nghe của thai nhi, mọi tâm trạng của thai phụ đều có ảnh hưởng đến tính cách đứa trẻ trong tương lai, thành nền móng nhân phẩm cho mỗi công dân sau này. cho nên Thai giáo không chỉ có ý nghĩa quý giá vói gia đình, mà còn có tác dụng to lớn vói xã hội.

Đặc điểm của trẻ em đưực thai giáo

Theo tác giả Trần Trúc Anh trong quyển cẩm nang thai giáo – Phưong pháp giáo dục trẻ khi còn là bào thai^, thì những trê em được Thai giáo tốt sẽ có những đặc điểm sau:

  • Thừa hưởng những ưu điểm di truyền của cha mẹ: Kết hợp những nét đẹp của bố và mẹ nên thường xinh trai, đẹp gái hơn bố mẹ.
  • Nhanh chóng trưởng thành : Trẻ được thai giáo có biểu hiện rõ ràng là lớn nhanh hơn những trẻ khác, nói sớm, nhanh nhẹn, hoạt bát…, biết ngồi, đứng, đi, chạy sớm hơn những đứa trẻ khác.
  • Ngoan, ngủ tốt, hiếm khi quấy khóc: Trê được thai giáo có đầy đủ dưỡng chất trong CO’ thê ngay từ trong bụng mẹ nên có sức khỏe tốt, tinh thần thoải mái nên thirờng dề nuôi.
  • chi số IQ, EQ cao: Nhờ những tác động hàng ngày suốt trong thời kỳ mang thai nên não bộ của trẻ được thai giáo phát triển rất nhanh. Và do được nuôi dirỡng bằng tình yêu thương, những cảm xúc tích cực từ mẹ và mọi người xung quanh, bé có chỉ số thông minh xúc cảm (EQ) cao hơn những trẻ khác.
  • Phẩm chất đạo đức tốt: “Con vào dạ, mạ đi tu” nên trẻ được thai giáo được hướng những suy nghĩ chân, thiện, mỹ từ mẹ nên có xu hướng trờ thành những người biết quan tâm đến mọi người, yêu thương mọi người, nhiệt tình, thành thực, có thái độ sống tích cực, yêu ghét rõ ràng, biết phải trái.
  • Dễ thích ứng và nhiều khả nàng sáng tạo: Trê trải qua quá trình thai giáo thường có tính độc lập trong cuộc sống, biết tự lập sớm, có khả năng thích ứng với các môi trường sống khác nhau, có cá tính mạnh, trí tường tượng phong phú, có tinh thần sáng tạo, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
  • Có ý chí kiên cưởng: Trẻ được thai giáo thường sống lạc quan, cho dù gặp khó khăn cũng dũng cảm đương đầu.

Tóm lại, trẻ được thai giáo có rất nhiều ưu điểm, thực sự là những đứa trẻ có đầy đủ tố chất như chúng ta hằng mong đợi. Những ví dụ điển hình sau đây sẽ chứng minh những đặc điểm trên là hoàn toàn có cơ sở ở trẻ được thai giáo.

Một vài ví dụ về hiệu quả của thai giáo:

♦ Chu Vàn Virtrng

Chu Văn Vương là vị vua sáng lập ra nhà chu, triều đại trị vì lâu nhất trong lịch sử Trung Quốc (gần 800 năm). Đó là một bậc thánh quần không chỉ trị nước anh minh, mà còn là tác giả của một tác phẩm kỳ diệu vào bậc nhất của nhân loại: Kinh Dịch. Tương truyền, mẹ chu Văn Vương khi có mang nhà vua, đã giữ gìn rất cẩn thận theo kinh nghiệm phương Đông. Bà không để mắt phải nhìn những gì xấu xa, tàn héo, mà sớm mai ngắm bình minh rạng rỡ chân trời, đàn chim sải cánh nhịp nhàng, bông hoa lung linh sương đọng, bức tranh tươi rạng sắc màu, hài hòa đường nét…

Bà để ngoài tai mọi lời thô lỗ, mọi giọng cục cằn, mà đêm thanh cất tiếng hát ru cho đứa con trong bụng, lắng nghe những khúc nhạc trong trẻo, du dương. Khi đi đâu, bà cũng bước những bước thong dong uyển chuyển, ngồi không ngồi chiếu xô lệch, đứng không đứng nơi dơ bẩn… Bà tụ- đọc với ngữ điệu trìu mến, diễn cảm nhất những áng thơ hay, những sách kể chuyện danh nhân, gưong sáng trong lịch sử,… Tất cả, bà đều tưởng tưọ-ng nhu* đang nói cho con nghe, đang hướng cho con ngắm, đang tâm tình thủ thỉ cùng con… “Đi đứng, ngồi nằm đều nhẹ nhàng, cười nói vừa phải, dù tức giận cũng không chửi mắng…” (Theo ghi chép của sách “Tân sách thai giáo”).

  • Mạnh Tử

Mạnh Tử được xem là ông tổ thứ hai của Nho giáo và được hậu thế tôn làm “Á thánh Mạnh Tử” (chỉ đứng sau Khống Tử).

Sử sách ghi lại kinh nghiệm thai giáo của thân mẫu Mạnh Tử rằng: Khi mang thai đứa con trong bụng thì phái biết: chỗ không bằng phẳng không ngôi, thức ăn không họp vệ sinh không ăn”.

  • Giáo sư Trân Văn Khê

Giáo SU’Trân Văn Khê chẳng những được may mắn sinh ra trong một gia đình mà hai bên nội ngoại đều là nhạc sĩ, ông lại được “thai giáo” một cách rất đặc biệt. Sau đây là câu chuyên do chính Giáo sư kể lại trong một buổi tọa đàm vê Thai giáo:

“Theo lời kể của má và cậu mợ Năm tôi, lúc má mang thai tôi, trong nước chưa ai nghĩ đến việc Thai giáo. Má tôi đang nhà ông Nội tôi, tại chợ Giữa, phía sau nhà là một lò heo, mỗi đêm lúc 3 giờ sáng má tôi thường bị tiếng heo ỉa lúc heo bị thọc huyết làm cho thức dậy và khó ngủ trờ lại. Khi nói chuyện đó cho cậu Năm tôi nghe, thì cậu Năm tôi đến gặp ông Nội tôi và thưa rằng:

uKíĩìh thưa Bác, chắc Bác cũng đã biết, theo sách sử để lại có nói chuyện mẹ Thây Mạnh Tử ngày xưa phải mấy lượt dời nhà đi để cho COJỈ mình luôn luôn được ở gần những noi có ảnh hưởng tốt. Em cháu mỗi đêm bị tiếng heo ỉa hét làm thức giấc, có hại cho sức khỏe và có ảnh hưởng không tốt cho bào thai, cháu xin Bác cho phép cháu rước em cháu về khu vườn yên tĩnh của gia đình cháu trong thời gian mang thai”.

Ông Nội tôi cũng biết việc mẹ Thầy Mạnh Tử mấy lượt dời nhà để tạo cho con mình một môi trường tốt, nên đã bằng lòng.

Nhà cậu Năm tôi trong một khu vườn rộng rãi, giáp ranh làng Đông Hòa và làng Vĩnh Kim. Cậu Năm tôi cho cất một chái sát vách nhà, rộng rãi, có giường cho má tôi và cái nôi cho đứa bé, có chỗ ngồi đọc sách, ngắm cảnh. Cậu cho trồng hai thứ hoa Vạn Thọ và Móng Tay với ý nghĩa là chúc cho đứa bé sanh ra đòi sẽ sống lâu và biết đàn hay. Cậu Năm tôi thích đá gà, nhưng đã dẹp tất cả các chuồng gà và không bao giờ tố chức cuộc đá gà tại nhà như tnrớc nữa.

Cậu chọn lựa những quyển sách có tánh cách giáo dục cho má tôi đọc như “Cố học tinh hoa”, “Luận ngữ”, “Nhị thập tứ hiếu”, “Gia huấn ca”… Mồi ngày sau giấc nghỉ trưa, cậu Năm đem ống sáo đến thối những bản nhạc trong truyền thống Ca nhạc Tài tử miền Nam cho má tôi nghe. Thỉnh thoảng cậu nói chuyện với bào thai: “Bé oi, cậu Nôm thổi cho COĨỈ nghe bài Lý Bốn Mùa nghen!”. Mợ Năm tôi, tnrớc khi lấy chồng làm việc trong nhà hộ sanh, ai cũng khen là “mát tay” vì những đứa bé mợ tôi giúp ra đòi luôn luôn được mạnh khỏe. Mợ Năm tôi lúc đó cũng theo dõi hàng ngày sự tiến triển của tôi, nên khi nào má tôi nói bào thai đang đạp trong bụng, thì mợ tôi lại vuốt ve trên bụng mà nói với tôi: “Con 07, đừng đạp mạnh má đau nghe con” và khuyên má tôi nên vừa vuốt ve ngoài bụng, vừa nói chuyện với bào thai.

Cậu Năm tôi thỉnh thoảng đọc thơ Đường cho má tôi nghe. Má tôi học thuộc những bài thơ hay và thường ngâm những bài thơ đó. Cậu Năm không cho má tôi đi xem hát Bội, vì loại tuồng này có những vai tirớng, nét mặt vẽ vằn vện hung dữ. Trong phòng ngủ của má tôi, cậu Năm cho treo bộ tranh Tố Nữ, tức là bộ tranh có bốn cô gái xinh đẹp đang dạo đòn. Những món gì má tôi thèm là cậu mợ tôi cho ăn liên.

Suốt trong 9 tháng, cả nhà đều đến đòn ca, đọc thơ cho tôi nghe, mỗi ngày má tôi đi dạo ngoài xnờn xem bông Vạn Thọ và Móng Tay nở, nghe tiếng chim hót trên cành, bà con lối xóm cũng thường đến thăm má tôi, trò chuyện vui vẻ. Má tôi không bao giờ nghe tiếng cãi nhau, quát tháo, giận dử.

Đến ngày chuyển bụng, mợ Năm tôi luôn cạnh giường, nói chuyện cho má tôi bớt lo. Lúc tôi mới vừa lọt lòng, mợ Năm reo mừng thật to: “Sanh con trai rồi, có người nối đòng họ Trần rồi”. Cậu Năm liền chạy tới, thối sáo, chào mừng đứa bé.

Nhờ tiếng Sáo của cậu Năm tôi trong lúc tôi còn là Thai nhi, tiếng dờn Tỳ Bà của ông Nội tôi, tiếng dờn Tranh của cô Ba tôi, tiếng dờn Kìm của Ba tôi, từ ngày tôi ra đòi đến sau này mà trong lòng tôi thấm nhuần âm nhạc Dân tộc Việt Nam. Vừa mới lớn lên tôi đã biết nhảy nhịp theo tiếng dờn của ông Nội tôi. Lúc lên 6 tuổi đã biết đờn Kìm, lên 8 tuổi đã biết đòn Cò, 12 tuổi biết đòn Tranh, 14 tuổi biết đánh Trống nhạc, mãi đến khi khôn lớn tình yêu Âm nhạc Dân tộc đó đã tiếp tục giữ tôi trên con đường sưu tầm, học hỏi, luyện tập, biếu diễn, phố biến và phát huy Âm nhạc truyền thống Dân tộc Việt Nam đến ngày nay.

Khi được nghe thuật lại, tôi nghĩ rằng mình rất may mắn vì đã được cả gia đình thực hiện việc Thai giáo, mặc dầu không có đọc sách vở về môn này, mà làm những điều rất phù hợp với phương pháp Thai giáo hiện nay”.

Nguồn : sách thai giáo từ trong bụng mẹ

Leave a Reply